2.3.05

Teu pham: Thap- Cap

 

 

TTCN - Mẩu quảng cáo khu chung cư đa cấp “Hỏa Tinh” đã khánh thành và đang rao bán, được Xúc Xích khoanh lại đỏ chóe! Chưa hết, câu “Trả góp 20 năm, đưa trước 0%, phục vụ mọi mức thu nhập” đã được hắn “ấn tượng” bằng bút dạ quang lấp lánh…

Nhưng tất cả đều vô nghĩa nếu chậm chân. Xúc Xích hiểu điều đó hơn ai hết. Hắn lập tức thay đồ đi ngay. Khi cầu vượt cung, giờ lành nhất chính là giờ… sớm nhất. Kinh nghiệm nhiều năm ở nhà trọ và nhà vợ đã giúp hắn giành được một suất tham quan khu chung cư đầu tiên.

Đoàn xe vừa đỗ trước cổng, Xúc Xích đã thấy choáng ngợp. Trong lúc tay tiếp thị đang huyên thuyên về vị trí địa lý, nào là “tọa bắc hướng nam”, “long đầu hổ huyệt”, “thủy tụ tiền đình”…  hắn lặng lẽ lùi ra ngắm… “ Cao thật!”… Xúc Xích cũng chẳng biết nó có bao nhiêu tầng dẫu đã ba lần bốn lượt đếm đi đếm lại. Nhưng cứ đến khoảng tầng thứ ba mươi mấy, hắn lại phải cúi xuống nhặt chiếc mũ bảo hiểm sứt quai bị rớt lăn lông lốc.

“Càng thấp càng cao” là nguyên tắc bất di bất dịch của mọi chung cư. Hiểu theo nghĩa nào cũng được: “giá càng cao, tầng càng thấp” hay “thu nhập càng thấp, tầng ở càng cao”… Xúc Xích thừa biết điều đó nên khi vừa được cho tự do tham quan, hắn lẻn nhanh vào thang máy và không chút ngại ngần bấm ngay tầng 30. Biết làm sao được khi thu nhập chính của hắn là chạy xe ôm. Nếu cộng cả phần phụ là nghề giáo viên của hai vợ chồng, hằng tháng cả gia đình hắn chỉ tròm trèm khoảng 3 triệu. Đừng hòng mơ màng… nằm thấp!…

Cửa thang máy êm ái mở ra. Tấm bảng chỉ dẫn ở hành lang tầng 30 cho biết đây là tầng dành cho người có thu nhập thấp, khoảng 15 triệu đồng một tháng! Lỡ bộ, Xúc Xích bước vào một căn hộ mẫu. Rảo một vòng rồi bước ra, hắn bần thần: “Giá mà được… chết trong này cũng sướng!”. Tính tò mò nổi lên, Xúc Xích quyết định đi thang bộ để tham quan…

Tầng 31 dành cho những người có thu nhập 14 triệu, cũng tương tự nhưng nội thất trang trí có vẻ đơn giản… Tầng 12 triệu, diện tích các căn hộ nhỏ  hơn một chút… Tầng 10 triệu đã chật chội lại còn không có máy lạnh, nhưng nói thật đối với hắn là cả một ước mơ… Tầng 7 triệu đương nhiên là tệ hơn rồi. Không có gì cả, thậm chí  đến cửa sổ…

Tần ngần đứng dưới chân cầu thang dẫn lên tầng 5 triệu, Xúc Xích hít một hơi dài: “Sao cũng được! Miễn có đủ bốn bức tường và mái che mưa nắng…”. Tuy chân đã mỏi vì tuổi tác và sức khỏe, nhưng hắn tự nhủ phải cố gắng. Qua khỏi tầng này sẽ đến căn nhà của Xúc Xích. À không! Của những người có thu nhập cỡ 3 triệu…

Cuối cùng hắn đã bước lên bậc thang cuối cùng dẫn đến tầng 5 triệu và đối mặt với một bức tường! Phải! Một bức tường… nguyên chất phẳng lì! Không một khe hở, lối đi hay cánh cửa nào cả!

“Chắc mình đã lầm đường!”. Quày quả chạy trở xuống, Xúc Xích bước vào thang máy nhấn nút. Thiết bị hiện đại có khác! Nó êm ái nâng lên… Cửa thang máy nhẹ nhàng mở ra. Hắn lại đối diện với… bức tường!

Móc chiếc di động “siêu… mẫu” , phương tiện liên lạc của xe ôm ra, hắn bấm nhanh dãy số trong mẩu quảng cáo.

- Công ty kinh doanh căn hộ đa cấp “Hỏa Tinh”! Rất hân hạnh…

Là một người có tài quản lý, mỗi ngày hắn đều “xem cước nóng” ba bốn lần! Biết chắc không còn bao lâu nữa nó sẽ… “ò í e”, Xúc Xích vội ngắt ngang:

- Cái tầng 5 triệu, sao nó… nó…?

-Tầng 5 triệu!?… À chúng tôi hiểu! Ý ông định nói khu vực dành cho người có thu nhập 5 triệu một tháng chứ gì? Chà, ông cũng… trèo cao quá nhỉ!…

Sự tồn tại đang tính từng giây…

- Sao không có cửa vào?

- Rất tiếc xin lỗi quí khách! Chúng tôi rất muốn, nhưng 5 triệu… Quả tình không có… cửa!
Mười… chín… tám…! Xúc Xích tăng tốc  nhanh hơn cả MC… đám cưới:

- Vậy… 3 triệu đi lối nào?

- Xin lỗi! Thu nhập 5 triệu một tháng còn không có cửa, làm sao có đường cho… 3 triệu!

XUÂN GIANG

 

Không có nhận xét nào: