TTC - Đã mang cái kiếp - phong bì Nơi nào tớ đến, việc gì chả xong Nhưng tớ chẳng đến tay không Trong bụng tớ “chứa” tiền nong đàng hoàng Việc cần là tớ... lên đàng Bụng này càng “nặng”, việc càng chạy mau Đã quen lệ, thành phong trào Khó khăn? Có tớ cỡ nào cũng...qua Chạy trường, chạy việc... dễ mà! Chạy chức, chạy tội... có là khó chi? Chữ rằng: Bánh ít, bánh qui... Có đi có lại thế thì mới... vui Nhưng mà khi “rút ruột” rồi Ném vô sọt rác, thân tôi bọt bèo Lần sau có “việc” lại điều Tớ mang “hành lý” ngao nghêu... lên đàng.
LÊ ANH VŨ (Bà Rịa - Vũng Tàu)
Lời phong bì
Tội đâu ở cái phong bì Mà sao các bác cứ “đì” mãi em! Một khi em được dán tem Cũng là cầu nối tâm tình gần xa Em mừng một chút tiệc hoa Một chút việc hiếu cũng là thường thôi Chỉ vì sâu mọt lên đời! Chực ăn của đút nên lôi em vào Tiếp cận quan thấp quan cao Chạy chọt cửa nào họ cũng cậy em Vì họ em mắc tiếng oan.
HUỲNH ĐƯỜNG (Hà Nội)
Bì... biếu
Phong bì lên mặt ra oai Viếng mừng quà biếu tất ai cũng cần Mừng sếp sinh nhật bản thân Lót tay lãnh đạo cúng tuần mẹ cha Mừng cai cưới cháu, dựng nhà Rồi còn mừng thọ cụ bà, cụ ông Mới nghe tưởng thế đã xong Chết vì cơ hội lộn sòng mới nguy.
NGUYỄN THANH SƠN (TP.HCM)
Họp phong bì
Đầu giờ đến họp khá đông Giữa giờ trống chỗ... nhiều ông ra về Hóa ra đã vịn “phong bì” Ngồi chai đít, biết nghe gì nữa đâu? Ngáp dài liếc mắt, bấm nhau Phong bì đã nhận, mau mau cùng chuồn. Đi họp cốt để có... “nguồn” Nội dung lõm bõm có đầu, mất đuôi Họp mà như thể đi chơi...
LÊ HỒNG THIÊN (Hưng Yên)
Phong bao... để cho ta!
Phong bao con sếp cầm mở ra Mở ra chỉ thấy những đô-la Mới hỏi: Mẹ ơi sao tiêu được? Mẹ rằng: Tiền ấy để cho ta.
ĐỖ HẢI LỄ (Hà Nội)
Lệ quái gở
Chuyện đâu có chuyện lạ đời: Muốn mau xong việc, phải... lòi phong bao Từ việc thấp đến việc cao Chuyện lớn, chuyện nhỏ... chuyện nào cũng “chi” Phong bì nó mỏng tí ti Thế nhưng nó lắm quyền uy, nhiệm mầu. Muốn không chờ đợi thêm lâu Ê mông, mỏi gối, nhức đầu vẩn vơ... Hãy nhanh tay... lót bao thơ Bằng không chờ đến bao giờ mới xong! Tốn tiền nhưng đỡ tốn công Đã lâu nó trở thành thông lệ rồi Lệ đâu có lệ lạ đời!? Ai đặt ra lệ, để rồi... trách ai!?