31.3.05

Buc thu khong dam gui em yeu

"Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử
với em tốt chừng nào. Nhất thời anh
chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ,
cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh
đối xử tốt với em.


1/.Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.

2/. Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.

3/. Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.

4/. Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.

5/. Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.

6/. Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.

7/. Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.

8/. Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.

9/. Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.

10/. Anh mua tặng em một cái áo 60 000, anh nói dối là chỉ có 40 000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100 000, em lại nói dối anh là 500 000.

11/. Cùng 1 con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.

12/. Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua 1 cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.

13/. Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).

14/. Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.

15/. Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.

16/. Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.

17/. Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa phải đem chôn nó.

18/. Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.

19/. Trước khi quen em anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.

20/. Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.


21/. Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.

22/. Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.

23/. Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.

24/. Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, “Hòn VọngThư”

25/. Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.

26/. Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.

27/. Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.

28/. Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.

29/. Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế.

30/. Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết phim.

31/. Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.

32/. Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.

33/. Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.

34/. Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.

35/. Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nhá máy cho anh, em bảo anh khắt khe.

36/. Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.

37/. Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.

38/. Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít,
em lại bảo anh ít nói.

39/. Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.

40/. Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.

41/. Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.

42/. Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi :”anh là mẹ em à?”. Nếu anh không nhắc em, em lại bảo:”Anh chả quan tâm gì đến em”.

43/. Có gì anh cũng đều muốn kể cho anh nghe, công việc, bạn bè, gia đình, sở thích…Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết thôi.

44/. Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê óng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.

45/. Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.

46/. Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của anh, em đòi biết hết.

47/. Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.

48/. Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.

49/. Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.

50/. Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.

 

Doc nhat vo nhi 3
Doc nhat vo nhi 2
Ðô?c nhâ´t vô nhi? 1

30.3.05

Binh Loan ve Hon

BÌNH ...LOẠN VỀ CÁC LOẠI HÔN

Lâu quá chưa được hôn, cứ ước được hôn, gọi là hôn ước.
Mới hôn lần đầu gọi là tân hôn.
Hôn rồi hôn thêm lần nữa gọi là tái hôn.
Hôn hai lần liên tiếp gọi là song hôn.
Đang hôn ngon lành bị xô ra gọi là ly hôn.
Hôn bậy hôn bạ đụng đâu hôn đó gọi là hôn bạ.
Hôn xong gặp cha mẹ hai bên để thú tội gọi là hôn thú.
Hôn nhè nhẹ, sơ sơ bên ngoài gọi là ngoại hôn.
Người ta không chịu mà hôn đại gọi là cưỡng hôn.
Hôn rồi lùi ra xa gọi là thoái (lùi) hôn.
Trường dạy hôn gọi là hôn trường.
Hôn ẩu bị tát sưng mặt gọi là hôn thê (thảm).
Hôn người (lạ) gọi là hôn nhân.
Được vua hôn gọi là hoàng hôn.
Hẹn mai mốt sẽ hôn gọi là hứa hôn.
Hôn rồi vội đính chính gọi là đính hôn.
Hôn rất chậm gọi là từ (từ) hôn.
Hôn không ai biết gọi là hôn thầm.
Hôn quá nặng nhọc gọi là hôn phu (phen).
Hôn một cách quái gở không giống ai gọi là hôn kỳ (cục).
Hôn nghiêm chỉnh đúng nghi lễ gọi là hôn lễ.
Hôn xong ngã ra chết giấc gọi là hôn mê.
Hôn theo hướng dẫn của sách gọi là hôn thư.
Cả hai phối hợp để hôn gọi là hôn phối.
Hôn xong chìm luôn gọi là hôn trầm (chìm).
Vừa hôn vừa tâm sự gọi là hôn sự.
Hôn mà thấy thích quá gọi là hợp hôn.
Hôn mãi không rời gọi là kết (dính) hôn.
Hôn mà được nhiều người hoan nghênh gọi là nghênh hôn.
Hôn đến nỗi đổ mồ hôi hột gọi là (nóng) bức hôn.

(St)

Thuong hieu Viet yeu thich

Lai nhau....

Tối hôm trước là ngày hội hàng năm của xí nghiệp, thì sáng hôm sau, ông chủ gọi một trưởng ca lên.

- Này, hình như hôm qua anh nốc rượu liên tục thì phải. Rồi anh say mèm, nhưng quá quắt nhất là anh cởi hết quần áo ra ở giữa sân, trên người chỉ còn mỗi quần đùi và trước mặt cả xí nghiệp, anh đẩy xe cút kít bên trong xe có một người cũng chỉ mặc mỗi quần đùi. Có đúng thế không?

- Thưa ông chủ, ông phải biết điều đó chứ ạ. Người ngồi trong xe ấy chính là ông chủ mà...

***

Một bợm rượu đi chữa tất nghiện rượu. Bác sĩ hỏi:

- Anh uống nhiều không?

- Thưa bác sĩ, không nhiều lắm, mỗi ngày chỉ hai lít.

- Chà, gay đấy. Thế anh uống từ lâu chưa?

- Thưa bác sĩ, chưa lâu lắm. Mới từ hồi tôi 10 tuổi.

- Chà, chà! Thôi được rồi. Tôi sẽ chữa cho anh. Nhưng chúng ta phải thoả thuận với nhau một điều.

- Điều gì ạ?

- Mỗi ngày anh chỉ được uống hai trăm gram, không hơn.

- Thưa bác sĩ, được ạ.

Hôm sau, anh ta lại ngất ngưởng vào phòng bác sĩ, say mèm và miệng hát ông ổng. Bác sĩ nói:

- Tôi và anh đã thoả thuận mỗi ngày anh chỉ được uống hai trăm gram cơ mà.

- Thế bác sĩ nghĩ rằng tôi chỉ chữa bệnh ở mỗi đây thôi à?

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

 

25.3.05

Chung toi da the chung thuy

Một cô gái xinh đẹp bước vào văn phòng thám tử tư.

- Thưa cô, tôi có thể giúp gì được đây? - thám tử hỏi cô gái.

- Trời ơi - cô gái kêu lên, mắt ngấn lệ - Tôi đau khổ quá. Thời gian gần đây, người yêu tôi rất ít đến với tôi... Tôi bắt đầu nghĩ rằng...

- Rằng anh ấy lừa dối cô? Anh ấy có một phụ nữ khác.

- Đúng là tôi nghĩ thế - cô gái thở dài - nếu sự thật như vậy, chắc tôi không chịu nổi. Bởi chúng tôi đã thề chung thuỷ với nhau...

- Thưa cô, chúng tôi sẽ tìm hiểu sự việc này.

- Một cách tuyệt đối bí mật chứ?

- Tất nhiên rồi. Bây giờ, cô hãy cho tôi địa chỉ người yêu của cô.

Cô gái đưa tay gạt giọt nước mắt đang lăn trên má.

- Phố Công Viên, số nhà 13, căn hộ số 6.

- Rất tốt - thám tử nói - chỉ trong vài ngày, chúng ta sẽ biết sự thật.

- Tôi cũng hy vọng như vậy - cô gái đáp rồi đưa tay gạt mấy giọt nước mắt nữa - Dù sự thật có tàn nhẫn, ta biết được vẫn hơn. Tôi phải trả bao nhiêu tiền cho việc này?

- Tôi thông cảm sâu sắc với cô nên tôi chỉ lấy khoản thù lao tối thiểu. Chẳng hạn, 200 shilling, cô thấy không quá đắt chứ?

- Chỉ ngần ấy thôi? - cô gái ngạc nhiên.

- Vâng, tất cả chỉ ngần ấy.

Cô gái lấy khăn tay ra lau nước mắt và nói:

- Tôi tưởng việc của tôi ít ra cũng phải tốn gấp đôi số tiền ông vừa nêu cơ đấy. Chứ nếu chỉ thế này thì... cô gái ngập ngừng.

- Thì sao thưa cô?

- Thì tôi sẽ đưa ông địa chỉ một... một người yêu nữa của tôi...

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

 

21.3.05

who???

17.3.05

Ca dao hiện đại

Người iêu không tự sinh ra và cũng không tự mất đi
mà "nó" chỉ chuyển từ tay thằng này sang tay thằng khác (Copyright by NTT)

Bầu ơi thương lấy bí cùng
Mai sau có lúc nấu chung một nồi

Tình chỉ đẹp khi tình dang dở
Cưới nhau về tắt thỏ càng nhanh

Trừi mưa bong bóng fặp fòng
Má đi lấy chồng con ở dzí ... boyfriend(s)

Qua đình ngả nón trông đình
Nhìn anh ăn mặ thùng thình thấy ghê

Làm trai cho đáng nên trai
Đi làm để vợ shopping dài dài

Đường về đêm tối canh thâu
Nhìn anh tôi tưởng con trâu đang cười

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện cự on sòm

Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Mai sau có lúc ngoài đường đập nhau

Một con ngựa đau cả tàu bỏ chạy
Một người vô net cả nhà kẹt phone

Ăn xem nồi, ngồi xem ghế

Có tiền mua tiên cũng uổng

Đi đâu cho thiếp theo cùng
No thì thiếp ở, lạnh lùng thiếp ... bye

thương anh chín đợi mười chờ
Đến khi mười một em lờ bỏ anh

Qua đình ngả nón trông đình
nhìn em, em mặc quần tụt thấy phê

Chiều chiều con dzịt kêu chiều
Ngó anh thấy ghét, em ... xù anh luôn

Tóc thề em xõa ngang vai
Anh mà đụng tới bạt tay bây giờ

Trai làm nên tiền ra như nước
Gái đoan trang lấy thước ra đong

Đường về đêm tối canh thâu
Nhìn em dù xấu biết đâu phân bày

Cô kia cắt cỏ một mình
Cớ sao không rủ người tình cắt chung ?

- Ăn ít no lâu, ăn nhiều ... hao của

- Ai làm ... người khác chịu

- Bụng làm, dạ ... tháo

- Đầu bạc, răng ... vàng

- Giấy rách giữ lấy ... bán ve chai

- Còn nói còn tát

- Một thời để yêu và một thời để trả nợ

- Năng nhặt chật nhà

- Dậu đổ ... trộm leo

Má ơi cứ gả con xa
Chàng mà nổi giận, chổi chà con quơ

Buồn buồn ra đứng bờ ao
Ai ngờ chó cắn buồn ơi là buồn

Má ơi đừng gả con gần
Con qua xúc gạo nhiều lần má ... hao

Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cầy vợ cấy con trâu đi nằm

Trông nhìn ông bụt hiền từ
Ngó mặt em cái , ôi như bà chằn

Người ơi gặp gỡ làm chi
Để rồi hai đứa chia ly hai đường

Anh về em chẳng cho về
Nắm tay giữ lại khỏi dê nàng nào

Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời chơi net k0 vương toơ tình
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em hút thuốc lào cũng xinh

Còn thời lên ngựa bắn cung
Hết thời xuống ngựa lấy thung bắn ruồi

Lên cao mới biết non cao
Có ghê mới biết rất là hao đô

Nhà sạch thì mát
Bát sạch tốn xà bông

Đàn ông tập tạ thì đô
Đàn bà không tập vẫn đô như thường

Chiều chiều đá bóng ngõ sau
Thua mà quịt nợ là tao đập mày


Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ tô bún mắm, gỏi gà, chiếc nem
nhớ luôn cả mấy hàng kem
Anh ăn cho đã chờ em trả tiền

Má ơi đừng gả con xa
Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu
Thôi má hãy gả nhà giàu
Có tiền chỉnh mặt, làm đầu cho con

Cánh cò bay lả bay la
Anh cầm cây súng, bay qua anh "bùm"

Đói lòng ăn sạch thịt gà
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng

Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Nhìn em nhào lộn làm anh đau lòng

Yêu là khổ
Không yêu là lỗ
Thà chịu khổ chứ tui không chịu lỗ

Tình yêu là chiếc quan tài
Không gian là chiếc áo dài màu đen
Kỷ niệm là lọ bình nhang
Tương lai là chiếc khăn tang quấn đầu

Đời là cái đinh
Tình là cái que
Em là con ngan què
Loe ngoe anh đập chết

Người ta đi cấy lấy công
Tôi nay đi ccấy còn trông nhiều bề
Trông qua, trông lại, trông về
Trông khi chủ vắng đánh đề kiếm thêm

Sáng trăng chiếu trãi hai hàng
Bên anh"xập xám", bên nàng "tiến lên"

Tháp mười đẹp nhất bông xen
Thân em đẹp nhất tòng teng lắc vàng

Đi đâu cho thiếp theo cùng
No thì thiếp ở, đõi thì thiếp ... bye

Một cây làm chảng lên non
Ba cô chụm lại mỏi mòn ... lỗ tai
Ầu ơ
Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh dài cha nhậu đủ cả năm canh

Cờ bạc là bác thằng hèn
Áo quần bán hết, tòng teng đi ... ăn mày

Đường dài mới biết ngựa hay
Ở lâu mới biết anh này ... ít tắm ghê

Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời gái chảnh mà thương trai nghèo

Làm sao định nghĩa được tình si
Có khác gì đâu khúc bánh mỳ
Đói bụng sựt vào thì sung sướng
Ăn nhiều khó chịu ta phải đi

Chồng giận thì vợ lầm bầm
Ông này ngon thiệt tui bầm ông ra

Cá không ăn muối cá ươn
Em nghe lời dụ bụng trương chình bình

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé
Để anh về còn nhậu ké vài chai

Lên non mới biết non cao
Có bồ mới biết là mau hết tiền

Hoa nào đẹp bằng hoa trinh nữ
Người nào đẹp bằng nữ học sinh

Hoa nào đẹp bằng hoa trinh nữ
Chữ nào đẹp bằng chữ ANH YÊU EM

Hoa nào đẹp bằng hoa trinh nữ
Chữ nào đẹp bằng chữ người yêu

Đường nào dài bằng đường Trần Hưng Đạo
Gái nào xạo bằng gái thời nay
Gài ngày xưa lấy chồng chỉ một
Gái bây giờ như nhà dột ai ơi

Đậu xanh, đậu đỏ, đậu nành
Riêng tôi chúc bạn đậu vào kỳ thi

Yêu sao phụ bỏ người tình
Yêu sao phụ bỏ tấm lòng mình yêu

Yêu anh thì nói láo
Ghét anh thì nói xạo
Thương anh thì nói dóc
nhớ anh thì nói móc
Giận anh thì muốn khóc
Sao mà anh thấy "sóc"

Giơ chân em đá en dần
Cho anh chết quách khỏi gần bên em

Một thương em trăng như Miên
Hai thương miệng móm có duyên vô cùng
Ba thương ngáo ngáo khùng khùng
Bốn thương vừa mập vừa lùn rất xinh
Năm thương 2 má em phình
Sáu thương mắt hí đa tình làm sao
Bày thương răng tựu hàng rào
Tàm thương đôi mắt giận nhau cả ngày
Chín thương nải chuối bàn tay
Mười thương mũi xẹp cả hai như mèo

Em yêu anh như bác Hồ yêu nước
Mất anh rồi như Pháp mất Đông Dương

Yêu em hổng phải vì ham
Mà là anh hổng chịu cam cảnh nghèo

Ăn quả phải tự trèo cây
Em ăn em bắt anh đây hái dùm

Làm rào phải mua kẽm gai
Làm vợ lãi nhãi ... em dai nhất nhà

Biết em có tính hay ghen
Cho nên sáng tối anh bèn ... bướm ông

Khi thương anh nói anh cười
hết thương anh giống như người điếc câm

Gần mực thì beer
Gần đèn thì thuốc

Yêu nhau mấy tháng đã đành
Nếu mà lâu quá chắc sanh một bầy

Yêu nhau k0 phải vì tình
Lấy anh vì biết mình sắp giàu to

Biết em đã quyết lấy chồng
Thì anh cũng quyết là không cho về

Giấy rách còn giữ được bìa
Tình em xa cách bên kia anh buồn

Gần mực lọ lem
Gần em anh thích

Gió đưa bụi chuối sau nhà
Lỡ mê vợ bé vợ nhà vẫn thương

Còn duyên bán nhẫn bán vàng
Hết duyên vẫn bán nhẫn vàng như xưa

Chiều chiều én liệng trên trời
Thương em anh vẫn cứ đợi nơi đây

Chim oanh hót tiếng rất thanh
Người yêu anh nói dịu dàng dễ thương

Yêu em anh vẫn ngóng trông
nếu em lấy chồng anh sống sao đây ?

Cây oằn bởi vì trái sai
Anh xa em bởi mai em lấy chồng

Cha già muộn con chơi vơi
Gần đất xa trời con rớt nơi nơi

Đốn cây ai nỡ dứt chồi
Tình chồng nghĩa vợ giận rồi đi luôn

Cá bống đi tu
Cá thu nó khóc
Cá lóc nó rầu
Phải chi ngoài biển có cầu
Anh ra ngoài đó giải sầu cho em

Còn duyên thì bán nhẫn vàng
Hết duyên bán mít cho chồng gặm xơ

Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa một mình

Còn duyên như tượng tô vàng
Hết duyên như tổ ong tàn ngày mưa

Còn duyên kén cá chọn canh
Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ
Còn duyên kén những trai tơ
Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng

Nhà nàng có một bụi hoa
Anh hay hái trộm dành tặng người yêu

Anh đi ăn món giả cầy
Em đi shop mãi anh đây hết tiền

Ba đồng một mớ đàn ông
Chị nhốt vào lồng cho kiến nó tha
Năm hào một núi đàn bà
Anh vứt ra vườn cho gà nó tranh

Trèo lên cây khể mà rung
Khề rụng đùng đùng không biết khế ai
Khế ai thì mặc khế ai
Miễn em no bụng, còn dư đem về

Nhà bè nước chảy chia hai
Cái nhà nhỏ xíu mà chia nỗi gì
Chịu khó nhường cho em đi
Vì là phận nữ anh tranh làm gì

Thức đêm mới biết đêm dài
Hai vợ mới biết thế nào là ghen

Con nhà tông không giống lông đỡ giống khỉ

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh bán cúc nuôi gà

Chị em nô nức đặt vòng
hoa mộ liệt sỹ tỏ lòng biết ơn

Anh đi công tác Cam Pu
Chia chiến lợi phẩm ở tù ba năm

Anh đi công tác bản Muờng
Tè xong một cái lên đường về quê

Nhớ nhung về thị xã Phan
Thiết tha mơ tưởng cô hàng nước măm

Chồng người du kích sông Lô
Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần

Email anh viết thật bay
bướm em mong đợi từng ngày từng đêm.

Con đò dịch đít sang ngang
Bên kia có một cái làng thò ra

Chợ Đồng Xuân có tiếng đồn
Có chị bán trứng vịt lộn rất to

Bướm đồng động đến thì bay
Bướm nhà động đến lăn quay ra giường
Chim đồng bóp cái chết ngay
Chim nhà mà bóp càng ngày càng to

Mời anh vào quán kara-
OK em đã mở ra sẵn sàng

Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Có đôi trai gái ngồi hơ quần đùi

Chưa đi chưa biết Cửa Lò
Đi về mới biết nó to thế này

Chị em du kích tài thay
Bắn tàu bay Mỹ rơi ngay cửa (nhà) mình

Hoan hô đồng chí Hagi
Cách ba mươi mét mà ghi được bàn

Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
Bay vào vũ trụ một tuần về ngay

Liên hoan có bánh có chuồi
Ta đi ta nhớ cái buổi hôm nay

Khoa học thời đại lên cao
Anh Ga ga rỉn bay vào vũ tru

Mấy em mặc váy đánh cầu
lông bay phấp phới trên đầu các anh

Anh đi công tác Pờ Lây
Ku dài dằng dặc biết ngày nào ra
Còn em em vẫn ở nhà
Cửa (nhà) mình em mở người ra kẻ vào

Tiễn anh lên bến ô tô
Đêm về em khóc ... tồ tồ cả đêm"

Hoan hô cục trưởng Hà Đăng
Ấn cho tàu chạy băng băng như rùa
Hoan hô anh La Văn Cầu
Cánh tay bị đứt nhưng đầu vẫn nguyên

Không đi không biết Tam Đao (Tam Đảo)
Đi thì không biết chỗ nào mà ngu (ngủ)
Một giường nó nhét hai cu (cụ)
Thôi thì cố nhịn đến chu nhật về...

Phụ nữ thường rất hay lươi (lười)
Riêng em anh thấy là người cần... cù.

Bắc Ninh có cậu Nguyễn-Trùng-
-Dương, vật khỏe quá cả vùng thất kinh

Ngọt ngào bóc múi em ra
Mời nhau cặp bưởi, chút quà Hùng Đoan

Ta đi bầu cử tự do
Chọn người xứng đáng mà cho vào hòm

Nhớ quê ra đứng đỉnh đèo
Bỗng đâu thấy một chú mèo gâu gâu

Bà con toàn thể xã ta
Ðồng tâm phấn khởi giồng cà dái dê
Dái dê to mập dài ghê
Nãm sau ta cứ dái dê ta trồng

Anh đi công tác Plây
Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê
Họp xong anh ghé buôn mê
Thuột xong một cái thì về với em

Hôm nay giải phóng Sài Gòn
Bà con phấn khởi chạy bon ra đường
Có cô ðang ngủ trên giường
Vội vàng tỉnh dậy, bị thường vào tày
Ô tô cấp kíu đến ngay
Ðưa vào bệnh viện ba ngày thì khoi...

Hoan hộ đại tướng Võ Nguyên
Giáp ta thắng trận Ðiện Biên trở về
Hoan hô anh Nguyễn Đình Dề
Trước là Thổ Phỉ nay về với ta
Hoan hô anh Nguyên Văn Ba
Trước là thổ phỉ nay ta đã về.

Ở trong hang đá đi ra
Vươn vai một cái rồi ta đi vào

Chưa đi chưa biết Ðồ Sơn
Ði về mới biết chẳng hơn đồ nhà
Ðồ nhà tuy xấu tuy già
Nhưng là ðồ thật hơn là Ðồ Sơn

Bốn ông chung một đĩa lòng
lợn ngồi chễm chệ với thùng bia to

Chồng người du kích sông Lô
Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần

Nếu hết sữa, ấy thì cho bú
Hết vú này đến vú bên kia
Sữa nhiều ta phải phân chia
Hôm này vú nọ, hôm kia vú này

Trung thu là tết thiếu nhi
Mà sao người lớn lại đi là nhiều
Đi nhiều rồi lại làm liều
làm liều rồi lại có nhiều thiếu nhi

Ước gì em biến thành trâu
Để anh là đỉa anh bâu vào đùi
Ước gì anh biến thành chầy
Để em làm cối anh Giã ngày Giã đêm

Chị em phụ nữ chơi cầu
Lông bay vùn vụt..qua đầu thanh niên

Chị em Phụ nữ thường lươi (lười)
Riêng em anh thấy là người cần... cu (cù).

Hôm nay học cả một buôi
Ăn một quả chuối gọi là tĩnh dương (tĩnh dưỡng)

Hôm qua em đến đồi Lê
Nin ngồi đợi mãi, đành về lại ky
Túc xá buồn, em xem Nhi
Cu-lin diễn để vơi đi nỗi buồn

Hôm qua học tập chính tri (chính trị)
Cán bộ ngồi ỳ, chẳng chịu phát biêu (phát biểu)
Cơm ăn chẳng được bao nhiêu
Đảng uỷ lại bắt phát biêu cả b`… (cả buổi

Quê Hương thi sĩ Phú Thò
Chè xanh , cọ biếc , mập to trái chuồi ( chuối)
Lòng còn nhớ mãi cái buôi ( buổi)
Đầu làm phân bắc, chăn nuồi đàn bo
Cu Ba lông mượt giống to
Cách màng văn hoá đất tô lại càng...

Không vô không biết bút tre
vô rồi mới biết muốn tè ra ngay
Chưa ăn chưa biết cu đơ
Ăn rùi mới biết nó đờ cu ra

Ba bà đi chợ cầu đông
Vừa đi vừa nhổ lông....mày ra xem

Một bức thư không dám gửi người yêu


"Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử
với em tốt chừng nào. Nhất thời anh
chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ,
cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh
đối xử tốt với em. "


1/.Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.

2/. Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.

3/. Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.

4/. Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.

5/. Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.

6/. Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.

7/. Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.

8/. Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.

9/. Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.

10/. Anh mua tặng em một cái áo 60 000, anh nói dối là chỉ có 40 000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100 000, em lại nói dối anh là 500 000.

11/. Cùng 1 con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.

12/. Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua 1 cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.

13/. Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).

14/. Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.

15/. Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.

16/. Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.

17/. Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa phải đem chôn nó.

18/. Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.

19/. Trước khi quen em, anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.

20/. Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.

21/. Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.

22/. Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.

23/. Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.

24/. Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, “Hòn VọngThư”

25/. Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.

26/. Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.

27/. Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.

28/. Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.

29/. Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế.

30/. Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết phim.

31/. Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.

32/. Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.

33/. Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.

34/. Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.

35/. Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nháy máy cho anh, em bảo anh khắt khe.

36/. Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.

37/. Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.

38/. Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít, em lại bảo anh ít nói.

39/. Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.

40/. Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.

41/. Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.

42/. Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi :”anh là mẹ em à?”. Nếu anh không nhắc em, em lại bảo:”Anh chả quan tâm gì đến em”.

43/. Có gì anh cũng đều muốn kể cho anh nghe, công việc, bạn bè, gia đình, sở thích…Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết thôi.

44/. Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê óng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.

45/. Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.

46/. Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của anh, em đòi biết hết.

47/. Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.

48/. Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.

49/. Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.

50/. Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.

16.3.05

Danh Ngon

Đối với người đàn bà, không được yêu là một tai họa; nhưng không được yêu nữa mới thực là một cái nhục.
[Montesquieu]
Nơi nào có người đàn bà đẹp, thì nơi đó có người đàn ông thở dàị
[Tục Ngữ Hung-Ga-Ri]
Người ta có thể quyến rũ người đàn bà bằng sự dối trá, nhưng người ta chỉ có thể chinh phục được họ với tấm lòng thành thật.
[Krassovsky]
Khen tặng người đàn bà khác trước mặt người yêu là một sự sỉ nhục không thể tha thứ được.
[Bà De Stael]
Một nữa ưu sầu của phụ nữ sẽ không còn nếu họ có thể dằn lòng đừng nói những điều mà họ biết là vô ích. Hơn thế nữa, những điều cần giải quyết thì họ lại không nói rạ
[George Eliot]
Ai có thể cai trị được một người đàn bà thì người ấy có thể cai trị được một nước.
[Honoré De Balzac]
Khi một người đàn bà hứa yêu anh, anh không nên luôn luôn tin họ, nhưng khi họ bảo không yêu anh. Ấy, anh cũng không đáng tin họ nữạ
[Edouard Bourdet]
Tiền bạc cũng như phụ nữ, muốn giữ nó thì phải săn sóc nó một chút, bằng không.... nó đi tạo hạnh phúc cho kẻ khác.
[Edouart Bourdet]
Ra đời trăm trận trăm thắng, về nhà không thắng nổi người đàn bà.
[Napoleon ler]

 

15.3.05

Khong dang

Hai vợ chồng đi ăn tối trong quán nọ. Người vợ nói nhỏ với chồng:

- Người yêu cũ của em đang say xỉn. Anh ta đã uống như vậy 10 năm rồi từ khi chia tay với em.

Người chồng nhún vai:

- Vớ vẩn thật! Đâu cần phải ăn mừng lâu thế!

***

Hai ông bạn rủ nhau đi nhậu, vừa ra ngõ gặp người đàn bà. Ông kia vội vàng quay lại:

- Xui quá… Phải quay về thôi!

- Sao ông mê tín quá vậy? Gặp đàn bà là xui à?

- Nhưng đó là… vợ của tui!

***

Một buổi sáng, Eva đến gặp thượng đế:

- Thưa ngài, ngài đã tạo ra con, đã cho con ở chốn thiên đàng, nhưng hóa ra con vẫn không vui sướng gì khi chỉ quanh đi quẩn lại một mình.

- Thôi được rồi, nếu vậy thì ta sẽ tạo cho ngươi người đàn ông.

- Đó là cái gì vậy?

- Đó là kẻ kiêu căng, huênh hoang. Hắn sẽ gây cho ngươi nhiều rắc rối, song sẽ giúp ngươi bớt lạnh những đêm đông và êm ái những đêm hè. Nhưng ngươi hãy nhớ...

- Nhớ gì ạ?

- Như ta đã nói với ngươi, hắn sẽ ngạo nghễ lắm, hắn lại còn tự mê bản thân mình đến mức quá quắt. Vì thế ngươi phải để cho hắn tin rằng ta đã tạo ra hắn trước. Cánh phụ nữ các ngươi hãy nhắc nhau giữ kín chuyện này nhé...

(Theo Thanh Niên)

 

14.3.05

nguyen nhan tai nan khung khiep cua tau E1, au qua!

13.3.05

chatter






10.3.05

Lap trinh Su

Vài thế kỷ trước tại Hà thành có chàng trai trẻ tên gọi Tích Gia Văn, là sinh viên năm cuối khoa Công nghệ thông tin Đại học Bách khoa Hà Nội. Văn bình sinh thích viết phần mềm máy tính, rất có kỹ năng lập trình. Không những bạn bè đồng khoá đều khâm phục chàng mà ngay cả các giáo sư uyên bác cũng phải nể vì, coi Văn như một tài năng thuật toán đầy triển vọng. Các đoạn mã Văn viết ra bao giờ cũng sáng sủa, lề chuẩn, đầy đủ comment nhưng lại rất súc tích và tối ưu về giải thuật. Tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng Tích Gia Văn không vội vàng tiếp nhận những lời đề nghị làm việc ở những vị trí then chốt trong các công ty phần mềm lớn. Cái mà chàng cần lúc này là một sự nghiệp lẫy lừng, một danh tiếng vọng toả trong giới lập trình viên toàn thế giới. Văn quyết định tiếp tục con đường học vấn. Chàng tìm sang Ấn Độ làm thạc sĩ khoa học dưới sự hướng dẫn của một vị giáo sư uyên bác người Việt gốc Mỹ, giảng viên một trường đại học lớn ở Bangalore. Sau buổi sát hạch, vị giáo sư bảo Văn: “Cậu có kỹ năng tốt, chỉ còn thiếu kỷ luật”. Văn buồn lắm, nhưng ý chí cầu tiến khiến chàng trong suốt ba năm ròng rã quyết tâm theo thầy mà tự khép mình vào thứ kỷ luật nghiệt ngã của đủ mọi loại qui trình sản xuất và qui trình quản lý chất lượng phần mềm. Sau ba năm Tích Gia Văn đã trở nên một trưởng dự án siêu hạng, có thể phụ trách những project cực lớn với sự tham gia đồng thời của hàng chục ngàn lập trình viên thuộc đủ mọi sắc tộc. Xong luận án thạc sĩ ở Ấn độ, Văn xin được học bổng sang Hoa Kỳ làm tiến sĩ ở Silicon Valley, tiếp tục con đường phát triển sự nghiệp của mình. Ông thầy tiếp theo của Văn là một học giả lớn gốc Campuchia, người chuyên viết các khảo cứu về chất lượng mã nguồn cho các công ty phần mềm đạt tiêu chuẩn CMM5 trở lên. Sau khi tiếp xúc, ông bảo Văn: “Cậu có kỹ năng và kỷ luật tốt, chỉ còn thiếu sáng tạo”. Cảm thấy hổ thẹn về lời nhận xét quá chính xác, Văn cật lực theo ông thầy lăn vào những cuộc luyện tập sáng tạo vô bờ. Kết quả của công cuộc đó là những phần mềm tuy nhỏ, nhưng kỳ diệu đến mức có sản phẩm đã được đề cử Probel - một giải thưởng dành cho những phần mềm sáng tạo xuất chúng, tương đương với giải Nobel trong khoa học. Ba năm sau, vào năm Giáp Dậu, trong buổi lễ nhận văn bằng tiến sĩ, ông thầy gọi Văn đến mà bảo rằng: "Trình độ của ta nay cũng không bén gót cậu được nữa, giờ là lúc cậu tung hoành rồi". Nói đoạn cho Văn xuất môn. Cũng vào mùa thu năm đó, Việt nam đứng ra đăng cai tổ chức cuộc thi Lập trình Quốc tế lần thứ nhất tại núi Trúc, ngọn núi cao nhất trong dãy núi Bò ở thủ đô Hà Nội. Đây là cuộc thi thu hút các tài năng lẫy lừng nhất trên khắp thế giới về tham dự. Tất nhiên Tích Gia Văn không thể bỏ lỡ cơ hội mỗi năm có một này, bởi đó là dịp để chàng thể hiện tài năng xuất chúng cùng những tuyệt chiêu cái thế sau bao năm tu luyện ở hải ngoại. Văn tự tin rằng với trình độ hiện có, chàng sẽ nắm chắc giải nhất, nếu không nói là giải đặc biệt. Quả thật lúc đó danh tiếng của Tích Gia Văn đã lớn đến mức khi chàng đáp máy bay trở về Việt nam dự thi, hơn hai ngàn thiếu nữ mắt vàng môi tím quần lót áo yếm - là mốt thời thượng khi đó đã chầu chực sẵn ở sân bay Nội Bài để được chiêm ngưỡng dung nhan và xin chữ ký của chàng. Bộ trưởng Bộ Phần mềm cũng đích thân ra tận chân cầu thang máy bay đón nhân tài đất Việt hồi hương. Vòng sơ khảo diễn ra khẩn trương, các đối thủ bọt bèo nhanh chóng bị loại. Nhiều thí sinh đến từ Mỹ, Ailen, Israel, Trung Quốc, Ấn Độ… hết sức buồn rầu, thất vọng và tức giận vì không được lọt vào vòng trong. Nhưng biết làm sao khi họ không đủ tài năng và đức độ. Tích Gia Văn dẫn đầu vòng sơ khảo và lọt vào vòng chung kết cùng hai thí sinh khác, đều là người Việt, tên là Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân. Cuộc thi chung kết được tổ chức đúng vào một buổi tối mùa thu heo may nhè nhẹ, khán giả tập trung về núi Trúc đông đến nghẹt thở. Một hàng rào cảnh sát được giăng kín dưới chân núi để đảm bảo an toàn cho cuộc thi. Trên đỉnh núi đèn hoa chăng rực rỡ. Sau lời khai mạc trọng thể và cảm động, Ban giám khảo dõng dạc đọc đề thi chung cho cả ba thí sinh: “Lập phần mềm diễn giải các giấc mơ theo vô thức tập thể của Jung”. Thời gian làm bài là 30 phút, không kể thời gian cúi chào. Trên khán đài, ba nàng thiếu nữ sắc đẹp mê hồn cơ thể tuyệt mỹ ăn vận hở hang đang nằm tênh hênh thiu thiu ngủ trên ba chiếc xô-pha. Những bộ cảm biến vô cùng tinh tế được gắn vào vầng trán thanh khiết của các mỹ nhân, thu lại những cơn mơ êm ái và truyền vào hệ thống máy tính như đầu nhập dữ liệu. Một màn hình không gian cực lớn độ nét siêu đẳng được trang trọng đặt giữa khán đài, khiến cho trong vòng trăm dặm đều có thể thấy rõ những gì đang diễn biến. Tích Gia Văn thở phảo nhẹ nhõm. Đề thi lần này chàng thông hiểu như lòng bàn tay vì đã lập không ít hơn 300 phần mềm tương tự. Là người trình diễn đầu tiên, Văn tự tin bước lên khán đài. Chàng cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay hoan nghênh nồng nhiệt của các ái mộ viên, rồi khoan thai bước đến bên chiếc máy tính để sẵn. Văn nhắm mắt hít một hơi thật sâu và đặt nhẹ hai tay lên bàn phím. Toàn bộ design cùng hàng ngàn diagram của bài toán đã được chàng thiết kế hết sức cặn kẽ - bên trong não bộ. Đột nhiên từng dòng từng dòng mã lệnh tuôn trào từ đôi bàn tay thanh tú. Các khối lệnh cùng các mảng nhị phân do Văn trực tiếp gõ bằng mã máy cứ dồn lên dồn xuống nhịp nhàng, hào hoa và vô cùng chuẩn xác. Không một lần phải nhấn nút Delete, không một lần cần bấm BackSpace. Ban giám khảo chỉ biết nín thở lắc đầu thán phục. Tích Gia Văn hoàn tất bài thi trước thời gian qui định 5 phút. Toàn bộ chương trình của chàng không hề có lấy một lỗi nhỏ trong cú pháp hay thuật toán, hơn nữa còn được tối ưu bởi phép biến mã Korpio-Kaluza-Klein. Nắm chắc giải vô địch trong tay, Văn kiêu hãnh cúi chào khán giả, khẽ hôn gió cảm tạ ba thiếu nữ vẫn đang mơ màng giấc điệp rồi khoanh tay lùi qua một bên. Sau Tích Gia Văn là phần trình diễn của Tồn Toàn Lương, thí sinh thứ hai. Lương người nhỏ gầy, da trắng, vốn là tiến sĩ nhạc viện Hà nội nhưng vì trót thích vi tính nên đã học thêm bằng hai về kỹ nghệ phần mềm. Tồn Toàn Lương quay sang nhìn Văn đầy vẻ thông cảm, đoạn yêu cầu Ban giám khảo cho đặt một chiếc micro nhạy cạnh bàn phím nơi chàng trình diễn. Không gian đột nhiên tĩnh lặng. Đám đông hàng trăm ngàn người mà im phăng phắc, chỉ còn lác đác những tiếng tim đập rộn ràng vì hồi hộp của các thiếu nữ mới lớn. Bỗng những âm hưởng lạ lùng bất chợt vang lên, khi sâu lắng da diết, khi hào hùng cuồn cuộn. Đó là những âm thanh của sự tiếp xúc những ngón tay Lương với các con chữ trên bàn phím. Chúng làm nên cả một dàn nhạc giao hưởng với hàng trăm loại nhạc cụ khác nhau, hoà quyện trong giai điệu tuyệt vời của bản giao hưởng Hành khất, số 9 op 16 cung fa giáng trưởng của nhạc sĩ thiên tài Phsytomum. Song song với đó là những dòng lệnh bất tận tuôn trào trên màn hình cực lớn. Mọi người cùng choáng lặng đi trong những âm thanh trầm hùng, trong khung cảnh của một buổi đại hoà nhạc lạ lùng nhất thế kỷ. Bàn giao hưởng kéo dài đúng 29 phút 35 giây, và phần mềm được hoàn tất với đầy đủ các tính năng cần có, không lỗi và trọn vẹn. Phần thi thứ ba do thí sinh Mặc Kim Chân trình diễn. Chân người cao lớn, mặt rất đen, vận bộ đồ ký giả, trông đăm chiêu ngơ ngác như đang suy tính điều gì mông lung lắm. Chương trình của Chân làm ra cũng được đánh giá là không kém phần hoàn thiện so với hai chương trình trước, nhưng cách gõ lệnh của Chân không có được nhạc tính hào hùng như của Lương, thời gian làm bài lại lâu hơn của Văn chừng 2 phút. Tuy nhiên khi ban giám khảo review lại những đoạn code Chân viết thì cả biển người bỗng sững sờ kinh ngạc. Văn cũng lặng đi vì hãi hùng khi đọc thấy trên màn hình không chỉ là những trang mã lệnh khô khan mà là cả một trường thi đại tác. Cách sử dụng cú pháp liên hoàn của 32 liên ngữ lập trình, cách đặt tên biến và tên hàm, cách khai báo các lớp và khởi tạo đối tượng của Mặc Kim Chân khéo léo đến độ đã biến toàn bộ những dòng lệnh và chú giải xen kẽ trong chương trình thành một bài thơ lục bát liên hoàn, lời lời tựa mây vần gió vũ uyển chuyển bất tận, đọc xuôi cũng không được mà đọc ngược cũng không xong. Không những thế phần mềm của Chân còn sinh thêm những yếu tố ngẫu nhiên trong cách luận giải giấc mơ, khiến kết quả trở nên vô cùng chính xác. Tất nhiên năm đó Tích Gia Văn đành ngậm ngùi ôm giải ba. Tài năng của Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân khiến chàng cảm thấy bất lực trên con đường chinh phục đỉnh cao của trình nghiệp. Có kẻ cho Văn hay rằng cả hai đối thủ trong cuộc thi hôm đó đều là đệ tử chân truyền của một đại cao thủ hiện đang ẩn thân trên hang Gió thuộc đỉnh Phan-xi-păng quanh năm mây phủ. Không chần chừ, chàng lại khăn gói quả mướp đem lễ vật leo núi tầm sư học đạo. Tới nơi, Văn gặp một cụ già lông trắng tóc xanh, gần như khoả thân đang múa hát giữa gió núi lồng lộng. Xung quanh hoa cỏ tưng bừng, chim thú tụ tập rất đông. Biết là kỳ nhân Văn vội đến quì lạy, hai tay nâng chiếc laptop cấu hình cực mạnh lên làm lễ vật, đoạn xin khấu kiến. Chỉ thấy ông già mỉm cười âu yếm, bước lại gần Văn hỏi: “Cậu xin học gì”. Văn đáp: “Xin học lập trình”. Ông già lại nhẹ nhàng hỏi: “Không có máy tính cậu có lập trình được không?”. Văn nghe vậy thì giật mình, run tay đánh rơi cả lễ vật. Chiếc laptop tuột khỏi tay lao thẳng xuống vực sâu muôn trượng vỡ tan như cát bụi. Ông già ngắm Văn một chặp rồi cười nói: “Cậu có kỹ năng, kỷ luật và sáng tạo tốt, chỉ còn thiếu duyên dáng”. Văn nghe vậy thì hoang mang quá, không dám ngẩng đầu lên. Ông già lại tiếp: “Con người vốn đã quen lập trình từ rất lâu trước khi có computer. Bác thợ săn lập trình cho đường tên mũi đạn, anh nông dân lập trình cho mùa vụ bội thu, đám thương gia lập trình cho đầu tư sinh lãi, các tình nhân lập trình để chăn gối giao hoan, bà nội trợ lập trình cho gạo cơm bếp núc, ông văn sĩ lập trình cho con chữ câu thơ. Thoảng hoặc có nhà tư tưởng vĩ đại lập trình cho phát triển của toàn xã hội, có vị hoàng đế hùng mạnh lập trình cho số phận của cả quốc gia… Chung qui lại cũng không thoát khỏi cái Chương trình lớn đã được lập trình sẵn bởi Tạo Hoá”. Văn bắt đầu ngộ ra, thưa: "Vậy lập trình không máy tính là thế nào?". Ông già cười ha hả, đáp: "Người là máy, máy là người, khi không có máy thì mọi vật đều là máy, khi có máy thì máy cũng không còn là máy nữa. Làm sao tự lập trình được cho bản ngã mới là công quả vậy". Cứ thế hai thày trò một người giảng giải, một người lắng nghe. Khát thì uống sương trời ngưng đọng. Đói thì ăn chim thú rán giòn. Chốc đà mấy thu đã trôi qua. Ba năm sau Tích Gia Văn từ biệt sư phụ hạ sơn về miền trung lập nghiệp, thành lập công ty du lịch lữ hành và khách sạn lớn nhất ở bãi biển Thiên Cầm thuộc huyện Cẩm Xuyên tỉnh Hà Tĩnh. Hàng ngày nghe tiếng sóng gió lao xao, nhìn bờ cát trắng thoải dài, ngắm hai bờ đá núi xanh ngắt. Sáng lên non chạy đua chim bướm, chiều xuống biển lặn thi cá rồng. Lấy vợ đẻ con. Ngâm thơ uống rượu. Vào mùa khách khứa thì tất bật lo toan, những lúc rảnh rang thì chơi golf tennis. Có điều lạ là Tích Gia Văn tuyệt nhiên không động đến máy tính, thiết bị, nối mạng, bảo mật, lại càng không bao giờ lập trình nữa. Thế mà thiên hạ ai cũng gọi Văn là Lập trình sư. Đại từ điển Bách khoa thư tiếng Việt, xuất bản năm 2056, trang 4581, dòng 21 có định nghĩa về Lập trình sư: "Là lập trình viên đẳng cấp cao, tự lập trình được cho bản ngã, chương trình chạy ít lỗi, tiết kiệm tài chính, bảo mật, an toàn trước tai hoạ và môi sinh, ổn định trước nổi trôi của thế cuộc, khiến cuộc sống bản thể thêm kỳ diệu lo âu mà huyền ảo, khiến xã hội thêm đa dạng rối ren mà phong phú". Theo định nghĩa này thì Tích Gia Văn cũng đáng được gọi là Lập trình sư vậy. Hết

9.3.05

special way....

6.3.05

Tai sao nha xe tang gia

Dọc tuyến đường quốc lộ từ Bắc vào Nam có gần 30 trạm CSGT thường xuyên đứng ăn tiền mãi lộ, chưa kể những trạm cơ động thoắt ẩn thoắt hiện.

Mỗi xe nộp mãi lộ từ 100.000đ đến 500.000đ, không xe nào thoát được, do đó nhà xe mới tăng giá vé từ 250.000đ lên 400.000đ để trả cho tiêu cực phí này.

 

5.3.05

phong lan

Chuyen vui cuoi tuan

Cảnh sát và kẻ trộm
Một cảnh sát bắt được tên trộm, trên đường giải về đồn công an, tên trộm nói với anh ta:
- Xin ông đợi tôi đi mua bao thuốc một lát.
Viên cảnh sát quát:
- Anh định biến tôi thành thằng ngốc chắc. Tôi cho anh đi để anh chạy à. Thôi thế này, anh đứng đây đợi tôi mua về cho...
***
Tứ chi bị băng bó trắng toát vì hậu quả đua xe. Nhưng ông thần tốc độ vẫn thều thào cùng hai y tá:
- Xin hai anh khiêng tôi lạng qua lạng lại giùm, tôi quen vậy rồi.
Hai y tá nhìn nhau lắc đầu...

***
Một bệnh nhân bị căn bệnh hiểm nghèo cố gắng hỏi bác sĩ với mong muốn biết được tình trạng thực sự về căn bệnh của mình.
- Bệnh nhân: Xin bác sĩ hãy nói thật. Cơ may được chữa khỏi của tôi là bao nhiêu?
- Bác sĩ bình tĩnh trấn an: 100%. Những ghi nhận y học cho thấy rằng cứ mười người mắc chứng bệnh như ông thì có chín người chết. Ca của ông là ca thứ mười mà tôi chữa, không có bệnh nhân nào trong 9 ca trước sống sót. Thống kê rất chính xác. Thế nên, ông nhất định sẽ khỏi bệnh.

4.3.05

9 bi quyet giu gin hanh phuc gia dinh

 

 

9. Mỗi tuần hai lần chúng tôi tới một nhà hàng xinh xắn, thưởng thức rượu ngon, đồ ăn hảo hạng với đám bạn bè. Tôi đi vào thứ sáu, còn vợ tôi, thứ ba.

8. Chúng tôi ngủ riêng giường. Giường vợ tôi ở Hà Nội còn của tôi ở thành phố Hồ Chí Minh.

7. Đi đâu tôi cũng mang vợ theo. Chỉ có điều cô ấy phải tự tìm đường về.

6. Tôi hỏi vợ định đi đâu nhân kỷ niệm ngày cưới. Vợ tôi muốn ghé thăm chỗ nào cô ấy lâu lâu chưa tới. "Nhà bếp nhé!", tôi đề nghị.

5. Tôi thường nắm tay vợ khi đi dạo. Hễ bỏ tay ra là cô ấy ghé vào cửa hàng mua sắm ngay.

4. Vợ tôi có máy sinh tố chạy điện, bếp điện và lò nướng điện. Cô ấy than phiền: "Nhiều đồ quá, chẳng có chỗ nào mà ngồi cả". Tôi bèn mua cho cô ấy một chiếc ghế điện.

3. Vợ tôi đang ăn kiêng. Thực đơn chỉ gồm có dừa và chuối. Cô ấy chưa giảm cân tẹo nào cả nhưng đã biết trèo cây.

2. Vợ tôi đuổi theo xe chở rác, gọi to: "Tôi đổ rác bây giờ có muộn quá không?". Người đẩy xe đáp: "Không! Nhảy vào đi!".

cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng...

1. Vợ tôi đi tắm bùn và trông thật tuyệt vời trong 2 ngày. Thế nhưng, sau đó, bùn rơi đi mất!

 

 

 

 

3.3.05

Thoi con coc

 

Có một ông chồng kia cưới vợ mới được có vài tháng đã phải lên đường đi công tác xa sáu tháng mới về. Được 5 tháng, bà vợ ở nhà đã lâu không gần chồng nên đâu chịu nỗi… bèn gởi cho ông chồng lá thư với nội dung như sau:

Đám ruộng hai bờ ở đầu mông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?



Ông chồng đọc xong hiểu ý, vừa tức vừa sợ nên vội vàng viết thư trả lời liền:

Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông.



Thơ vợ gởi tiếp:

Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công.


Thư người chồng gửi :

Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỷ thuật thua Ông, có biết không ?


Bà:

Về mặt kỷ thuật tôi thích ông
Nhưng mà thể lực ráng nghe không?
Ông cày gì để mau mệt quá!
Nhiều kiểu, nhiều pha tôi thỏa lòng.


Chồng:

Uh…mặt kỹ thuật đã làu thông
Riêng phần thể lực vẫn không xong
Thôi thì đành phải qua Hàn Quốc
Mua sâm bổ lực có được không?


Gởi rồi nhưng ông chồng vẩn thấy không ổn nên gởi tiếp:

Tui đi Hàn Quốc bà ở không
Một tháng sẽ về bà khỏi mong
Nhưng đừng léng phéng cày với cấy
Tui mà biết được chết nghe không

Tui về khi ấy sẽ hóa Long
Làm tròn bổn phận của người chồng
Ngày cày đêm cấy không ngưng nghĩ
Cho bà thoả sức thoả ước mong


Bà vợ nói với anh chồng:

Ruộng ông không cấy cứ để không
Bày đặt đi Hàn với hoá Long
Ruộng đang hết nước làm sao cấy
Bấy giờ còn nước cấy cho xong.


Anh chồng cũng không chịu, gởi lại cho bà vợ:

Cái gì của ông là của ông
Ruộng ông khô nước thì mặc ông
Mùa này không cấy thì mùa khác
Cày cấy lung tung chết với ông.


Bà vợ:

Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông dzìa vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công.



Chồng:

Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống,
còn không, kẻ khác cấm cho trồng.



Bà vợ chịu hông nỗi... gửi tiếp:

Ông à .. cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch .. thế là xong.


ông chồng càng tức giận hơn:

Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông vể nhổ sạch thế là ... xong.


Bà gửi:

Ruộng giờ lúa đã cao tới mông
Nhưng mà thuỷ lợi vẫn chưa thông
Quê mình giờ nhiều người nhàn rỗi
Kêu họ thông giùm có được không?


Chồng đáp:

Chưa thông thì cứ để cho ông
Ngày đêm ông vẫn đang luyện công
Thuỷ lợi muốn thông là chuyện nhỏ
Ông về ngày thông ... đêm cũng thông!!!


Ông thòng thêm 1 câu:

Ông về mà ruộng đã được thông
Thì bà chỉ có chết dzí ông
Không thèm cày cấy mà chỉ giử
Để xem thằng nào dám cấy không?


Bà vợ nghe ông chồng nói thế mừng quá tiếp lời như sau:

Ừa, nghe ông nói tui quá mong
Chờ ngày ông về đục cho thông
Ruộng tui mở sẳn chờ ông cấy
Ông muốn lúc nào là tuỳ ông../.

Con o dau ra????

Có tới 30% cặp đôi ở Philippines không hề biết rằng, việc quan hệ tình dục có thể dẫn tới việc mang thai, ngay cả với những bậc phụ huynh đã có trên một đứa con. Thống kê này vừa được Bộ trưởng Y tế Manuel Dayrit tiết lộ.

Các nhân viên y tế đã gõ cửa từng nhà để làm khảo sát, và té ngửa người ra khi biết, không ít bậc cha mẹ cho rằng đứa con họ sinh ra là do thượng đế ban tặng. Ông Dayrit cho rằng, chính nền văn hoá truyền thống có phần bảo thủ của người phương Đông đã dẫn đến sự thiếu hiểu biết về tình dục. Ông nói: “Thông thường, người ta ngại đề cập đến sex. Một số người còn cho câu chuỵên diễn ra trong phòng the là hạ thấp phẩm chất, nên họ khó mà nhận thức được một cách toàn diện"

Hiện nay, chính phủ Phillipines đang thúc đẩy chiến dịch kế hoạch hoá gia đình. Tuy nhiên, 84 triệu người dân, trong đó có tới 80% người theo đạo cơ đốc, không hưởng ứng chính sách này.

Tuoi Tre Online

hoangchau
Gửi tới bạn

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=66081

Với lời nhắn
van te ga

2.3.05

Hieu qua cua quang cao

Teu pham: Thap- Cap

 

 

TTCN - Mẩu quảng cáo khu chung cư đa cấp “Hỏa Tinh” đã khánh thành và đang rao bán, được Xúc Xích khoanh lại đỏ chóe! Chưa hết, câu “Trả góp 20 năm, đưa trước 0%, phục vụ mọi mức thu nhập” đã được hắn “ấn tượng” bằng bút dạ quang lấp lánh…

Nhưng tất cả đều vô nghĩa nếu chậm chân. Xúc Xích hiểu điều đó hơn ai hết. Hắn lập tức thay đồ đi ngay. Khi cầu vượt cung, giờ lành nhất chính là giờ… sớm nhất. Kinh nghiệm nhiều năm ở nhà trọ và nhà vợ đã giúp hắn giành được một suất tham quan khu chung cư đầu tiên.

Đoàn xe vừa đỗ trước cổng, Xúc Xích đã thấy choáng ngợp. Trong lúc tay tiếp thị đang huyên thuyên về vị trí địa lý, nào là “tọa bắc hướng nam”, “long đầu hổ huyệt”, “thủy tụ tiền đình”…  hắn lặng lẽ lùi ra ngắm… “ Cao thật!”… Xúc Xích cũng chẳng biết nó có bao nhiêu tầng dẫu đã ba lần bốn lượt đếm đi đếm lại. Nhưng cứ đến khoảng tầng thứ ba mươi mấy, hắn lại phải cúi xuống nhặt chiếc mũ bảo hiểm sứt quai bị rớt lăn lông lốc.

“Càng thấp càng cao” là nguyên tắc bất di bất dịch của mọi chung cư. Hiểu theo nghĩa nào cũng được: “giá càng cao, tầng càng thấp” hay “thu nhập càng thấp, tầng ở càng cao”… Xúc Xích thừa biết điều đó nên khi vừa được cho tự do tham quan, hắn lẻn nhanh vào thang máy và không chút ngại ngần bấm ngay tầng 30. Biết làm sao được khi thu nhập chính của hắn là chạy xe ôm. Nếu cộng cả phần phụ là nghề giáo viên của hai vợ chồng, hằng tháng cả gia đình hắn chỉ tròm trèm khoảng 3 triệu. Đừng hòng mơ màng… nằm thấp!…

Cửa thang máy êm ái mở ra. Tấm bảng chỉ dẫn ở hành lang tầng 30 cho biết đây là tầng dành cho người có thu nhập thấp, khoảng 15 triệu đồng một tháng! Lỡ bộ, Xúc Xích bước vào một căn hộ mẫu. Rảo một vòng rồi bước ra, hắn bần thần: “Giá mà được… chết trong này cũng sướng!”. Tính tò mò nổi lên, Xúc Xích quyết định đi thang bộ để tham quan…

Tầng 31 dành cho những người có thu nhập 14 triệu, cũng tương tự nhưng nội thất trang trí có vẻ đơn giản… Tầng 12 triệu, diện tích các căn hộ nhỏ  hơn một chút… Tầng 10 triệu đã chật chội lại còn không có máy lạnh, nhưng nói thật đối với hắn là cả một ước mơ… Tầng 7 triệu đương nhiên là tệ hơn rồi. Không có gì cả, thậm chí  đến cửa sổ…

Tần ngần đứng dưới chân cầu thang dẫn lên tầng 5 triệu, Xúc Xích hít một hơi dài: “Sao cũng được! Miễn có đủ bốn bức tường và mái che mưa nắng…”. Tuy chân đã mỏi vì tuổi tác và sức khỏe, nhưng hắn tự nhủ phải cố gắng. Qua khỏi tầng này sẽ đến căn nhà của Xúc Xích. À không! Của những người có thu nhập cỡ 3 triệu…

Cuối cùng hắn đã bước lên bậc thang cuối cùng dẫn đến tầng 5 triệu và đối mặt với một bức tường! Phải! Một bức tường… nguyên chất phẳng lì! Không một khe hở, lối đi hay cánh cửa nào cả!

“Chắc mình đã lầm đường!”. Quày quả chạy trở xuống, Xúc Xích bước vào thang máy nhấn nút. Thiết bị hiện đại có khác! Nó êm ái nâng lên… Cửa thang máy nhẹ nhàng mở ra. Hắn lại đối diện với… bức tường!

Móc chiếc di động “siêu… mẫu” , phương tiện liên lạc của xe ôm ra, hắn bấm nhanh dãy số trong mẩu quảng cáo.

- Công ty kinh doanh căn hộ đa cấp “Hỏa Tinh”! Rất hân hạnh…

Là một người có tài quản lý, mỗi ngày hắn đều “xem cước nóng” ba bốn lần! Biết chắc không còn bao lâu nữa nó sẽ… “ò í e”, Xúc Xích vội ngắt ngang:

- Cái tầng 5 triệu, sao nó… nó…?

-Tầng 5 triệu!?… À chúng tôi hiểu! Ý ông định nói khu vực dành cho người có thu nhập 5 triệu một tháng chứ gì? Chà, ông cũng… trèo cao quá nhỉ!…

Sự tồn tại đang tính từng giây…

- Sao không có cửa vào?

- Rất tiếc xin lỗi quí khách! Chúng tôi rất muốn, nhưng 5 triệu… Quả tình không có… cửa!
Mười… chín… tám…! Xúc Xích tăng tốc  nhanh hơn cả MC… đám cưới:

- Vậy… 3 triệu đi lối nào?

- Xin lỗi! Thu nhập 5 triệu một tháng còn không có cửa, làm sao có đường cho… 3 triệu!

XUÂN GIANG

 

ha ha
Trai dat nay la cua chung ta
Su tuyet dieu cua cong nghe va truyen thong: Laze+nuoc+ tranh Dong Ho

1.3.05

Chiec may than ky

Hai bố con ở quê lên thành phố, vào Tràng Tiền Plaza chơi. Họ ngỡ ngàng trước mọi thứ mà họ nhìn thấy, đặc biệt là hai bức tường màu bạc sáng loáng chạy lên chạy xuống.
Cậu bé hỏi: “Bố ơi, cái gì vậy?”. Người cha vốn chưa bao giờ nhìn thấy thang máy thành thực trả lời: “Con ạ, trong đời bố chưa bao giờ thấy một thứ nào đẹp như thế cả. Bố chẳng biết đó là cái gì”.
Trong khi hai bố con đang mải mê chiêm ngưỡng, một bà béo bước vào thang máy và bấm vào một cái nút. Cửa cái khoang bạc khép lại, những con số trong ô nhỏ phía trên bắt đầu thay đổi liên tục. Hai bố con tiếp tục ngửa cổ nhìn cho đến khi những con số bắt đầu giảm xuống.
Cuối cùng, cửa bức tường bạc lại mở. Một cô gái tóc vàng trẻ măng, cực kỳ xinh đẹp và khêu gợi uyển chuyển bước ra. Người cha không rời mắt khỏi cô gái, khẽ bảo cậu con trai: “Đi gọi mẹ con đến đây ngay… Nhanh lên!”.

Tet nha

TTC - Tết đâu bằng tết tại nhà
Có rượu, có thịt, có trà... nhâm nhi
Có vợ chạm mặt cười khì
Vừa vui, vừa khỏi lì xì... cho ai

Ra vào chồng vợ nắm tay
Ngồi ôn chuyện cũ nhớ ngày... quen nhau
Tết nhà, bạn ghé mời vào
Trước trà, sau rượu thế nào... cũng vui

Nhâm nhi vài cốc đủ rồi
Bạn về, ta lại cùng ngồi... vợ yêu!
Tết nhà, chồng vợ sáng chiều
Cùng nhau hủ hỉ vậy mà... đầy xuân.

TRẦN THÀNH NGHĨA (Trà Vinh)

Chuyen thuong thoi!

Teu pham: Thap- Cap


TTCN - Mẩu quảng cáo khu chung cư đa cấp “Hỏa Tinh” đã khánh thành và đang rao bán, được Xúc Xích khoanh lại đỏ chóe! Chưa hết, câu “Trả góp 20 năm, đưa trước 0%, phục vụ mọi mức thu nhập” đã được hắn “ấn tượng” bằng bút dạ quang lấp lánh…
Nhưng tất cả đều vô nghĩa nếu chậm chân. Xúc Xích hiểu điều đó hơn ai hết. Hắn lập tức thay đồ đi ngay. Khi cầu vượt cung, giờ lành nhất chính là giờ… sớm nhất. Kinh nghiệm nhiều năm ở nhà trọ và nhà vợ đã giúp hắn giành được một suất tham quan khu chung cư đầu tiên.
Đoàn xe vừa đỗ trước cổng, Xúc Xích đã thấy choáng ngợp. Trong lúc tay tiếp thị đang huyên thuyên về vị trí địa lý, nào là “tọa bắc hướng nam”, “long đầu hổ huyệt”, “thủy tụ tiền đình”… hắn lặng lẽ lùi ra ngắm… “ Cao thật!”… Xúc Xích cũng chẳng biết nó có bao nhiêu tầng dẫu đã ba lần bốn lượt đếm đi đếm lại. Nhưng cứ đến khoảng tầng thứ ba mươi mấy, hắn lại phải cúi xuống nhặt chiếc mũ bảo hiểm sứt quai bị rớt lăn lông lốc.
“Càng thấp càng cao” là nguyên tắc bất di bất dịch của mọi chung cư. Hiểu theo nghĩa nào cũng được: “giá càng cao, tầng càng thấp” hay “thu nhập càng thấp, tầng ở càng cao”… Xúc Xích thừa biết điều đó nên khi vừa được cho tự do tham quan, hắn lẻn nhanh vào thang máy và không chút ngại ngần bấm ngay tầng 30. Biết làm sao được khi thu nhập chính của hắn là chạy xe ôm. Nếu cộng cả phần phụ là nghề giáo viên của hai vợ chồng, hằng tháng cả gia đình hắn chỉ tròm trèm khoảng 3 triệu. Đừng hòng mơ màng… nằm thấp!…
Cửa thang máy êm ái mở ra. Tấm bảng chỉ dẫn ở hành lang tầng 30 cho biết đây là tầng dành cho người có thu nhập thấp, khoảng 15 triệu đồng một tháng! Lỡ bộ, Xúc Xích bước vào một căn hộ mẫu. Rảo một vòng rồi bước ra, hắn bần thần: “Giá mà được… chết trong này cũng sướng!”. Tính tò mò nổi lên, Xúc Xích quyết định đi thang bộ để tham quan…
Tầng 31 dành cho những người có thu nhập 14 triệu, cũng tương tự nhưng nội thất trang trí có vẻ đơn giản… Tầng 12 triệu, diện tích các căn hộ nhỏ hơn một chút… Tầng 10 triệu đã chật chội lại còn không có máy lạnh, nhưng nói thật đối với hắn là cả một ước mơ… Tầng 7 triệu đương nhiên là tệ hơn rồi. Không có gì cả, thậm chí đến cửa sổ…
Tần ngần đứng dưới chân cầu thang dẫn lên tầng 5 triệu, Xúc Xích hít một hơi dài: “Sao cũng được! Miễn có đủ bốn bức tường và mái che mưa nắng…”. Tuy chân đã mỏi vì tuổi tác và sức khỏe, nhưng hắn tự nhủ phải cố gắng. Qua khỏi tầng này sẽ đến căn nhà của Xúc Xích. À không! Của những người có thu nhập cỡ 3 triệu…
Cuối cùng hắn đã bước lên bậc thang cuối cùng dẫn đến tầng 5 triệu và đối mặt với một bức tường! Phải! Một bức tường… nguyên chất phẳng lì! Không một khe hở, lối đi hay cánh cửa nào cả!
“Chắc mình đã lầm đường!”. Quày quả chạy trở xuống, Xúc Xích bước vào thang máy nhấn nút. Thiết bị hiện đại có khác! Nó êm ái nâng lên… Cửa thang máy nhẹ nhàng mở ra. Hắn lại đối diện với… bức tường!
Móc chiếc di động “siêu… mẫu” , phương tiện liên lạc của xe ôm ra, hắn bấm nhanh dãy số trong mẩu quảng cáo.
- Công ty kinh doanh căn hộ đa cấp “Hỏa Tinh”! Rất hân hạnh…
Là một người có tài quản lý, mỗi ngày hắn đều “xem cước nóng” ba bốn lần! Biết chắc không còn bao lâu nữa nó sẽ… “ò í e”, Xúc Xích vội ngắt ngang:
- Cái tầng 5 triệu, sao nó… nó…?
-Tầng 5 triệu!?… À chúng tôi hiểu! Ý ông định nói khu vực dành cho người có thu nhập 5 triệu một tháng chứ gì? Chà, ông cũng… trèo cao quá nhỉ!…
Sự tồn tại đang tính từng giây…
- Sao không có cửa vào?
- Rất tiếc xin lỗi quí khách! Chúng tôi rất muốn, nhưng 5 triệu… Quả tình không có… cửa!Mười… chín… tám…! Xúc Xích tăng tốc nhanh hơn cả MC… đám cưới:
- Vậy… 3 triệu đi lối nào?
- Xin lỗi! Thu nhập 5 triệu một tháng còn không có cửa, làm sao có đường cho… 3 triệu!
XUÂN GIANG

Tieu pham: Tram cam

TTCN - Trên đời này ai cũng ít nhất một lần bị bệnh. Ba Tê cũng thế! Áp lực công việc cuối cùng đã đánh gục hắn. Oái oăm thay! Căn bệnh mà Ba Tê mắc phải lại chưa có thuốc đặc trị. Chắc chắn không phải AIDS rồi, hắn là người chung thủy với... bao cao su mà!
Cũng chẳng là SARS được. Khi ra đường Ba Tê luôn trang bị đồ chơi đầy đủ: mũ bảo hiểm, kính râm, găng tay, khẩu trang... kín mít như xác ướp Ai Cập. Tinh mắt như... chủ nợ còn không nhận ra, virus SARS làm sao nhiễm vào được.
Thật ra, Ba Tê chỉ hơi hơi... thần kinh chút thôi! Nhưng bệnh này ai mà chẳng bị! Vấn đề là ở mức độ nào. Nhẹ nhàng như đãng trí thường... quên trả nợ, dạng lo âu lại sợ... lên lương! Nặng hơn nữa, những kẻ hoang tưởng thường cho rằng chỉ có mình mới lãnh đạo được cái gì đó, bóng đá chẳng hạn! Còn bọn đa nhân cách lại “uốn” rất tài tình. Nào là uốn lưỡi trước phụ nữ, uốn lưng với sếp và uốn nắn cấp dưới rất cẩn thận.
Trường hợp Ba Tê chưa đến độ phải cách ly xã hội. Hắn chỉ bị trầm cảm. Dạo này tất cả mọi việc đối với hắn đều nhuốm màu sắc bi quan cả. Ăn gì cũng sợ ngộ độc! Bước ra đường ngán... tai nạn giao thông! Ngay lúc lên mạng hắn cũng lo... lầm địa chỉ!
Chuyện gì cũng có giới hạn của nó. Cho đến một hôm...
Vừa đi xét nghiệm về nàng mừng rỡ rú lên:
- Anh ơi! Dương tính rồi...
Ba Tê dàu dàu nét mặt:
- Cúm gà hả em?
- Nói nhăng cuội gì vậy! - Nàng cầm tay hắn đặt lên bụng nũng nịu - Mình sắp có con rồi.
- Thật ư?! Nhưng mà... có chắc nó là... con anh không?
Phản ứng của vợ Ba Tê cũng như bao phụ nữ khác. Vì vậy lúc này toàn thân hắn chỗ nào cũng bầm tím cả! May mà còn cái miệng.
- Không phải!... Ý anh không phải thế. Em bình tĩnh trả lời cho anh biết có phải thế không?
Thần sắc nghiêm trọng của hắn khiến nàng hơi hoảng:
- Chắc chắn! Nhưng... anh sao thế?!
Ba Tê gục xuống ôm đầu thiểu não:
- Anh lại phải làm... phụ huynh rồi!
Đến mức này quả thật không thể chịu đựng được nữa! Nàng buộc hắn phải đi điều trị...
oOo
Vẻ mặt Ba Tê càng lúc càng căng thẳng khi kể lể bệnh tình. Chuyên gia tâm lý Su Si buộc lòng phải can thiệp:
- Thôi được, bình tĩnh nào! Bây giờ anh ngả người ra, hít vào một hơi... nhắm mắt lại! Tốt! Bây giờ là buổi chiều, không khí trong lành...
Những nếp nhăn trên trán Ba Tê dần dãn ra, Su Si tiếp tục thôi miên.
- Anh đang chạy xe chầm chậm trên xa lộ... Gió thổi hây hây, tóc bay...
Đột nhiên hắn bật dậy, mặt tái mét...
- Có gì vậy?
- Quên đội mũ bảo hiểm rồi!
Su Si kiên nhẫn thuyết phục:
- Mọi việc đều có hai mặt. Hãy luôn tập trung tất cả tâm trí nghĩ về mặt tốt của nó. Nào... nhắm mắt lại! Ba Tê, trước mắt chúng ta là một công trường đang xây dựng ngổn ngang... Anh thấy thế nào?
Ba Tê mơ màng:
- Một tòa nhà cao tầng!
Su Si gật gù tán thưởng:
- Tốt! Bây giờ là một con đường đầy ổ gà, bụi bặm. Anh nghĩ sao?
- Ồ... một siêu xa lộ!
Xoa tay hài lòng, Su Si đánh thức Ba Tê:
- Được đấy, anh Ba Tê! Cứ thế nhé, luôn nghĩ về những gì tốt đẹp.
- Nhưng... những điều đó mà tốt đẹp ư?
- Sao lại không! Nhà cao tầng, siêu xa lộ, anh đang nghĩ về tương lai...
Ba Tê thở dài:
- Không phải tương lai. Tôi đang nghĩ trước đây chúng là thế đấy!
- Ba Tê này! Nếu muốn khỏi bệnh đừng bao giờ nghĩ về quá khứ! Phải luôn hướng về tương lai tươi sáng. Nhớ nhé! Bây giờ làm lại... Chúng ta đang ở một trường mầm non. Các em đang ríu rít... Chúng sẽ ra sao nào?
Hắn mơ màng:
- Chúng sẽ... lên lớp!
- Đúng thế! Rồi sao nữa?
- Nhanh chóng vượt bậc phổ thông!
Su Si lại xoa tay:
- Ồ chắc chắn!
- Rồi dễ dàng tốt nghiệp đại học!
Khẽ “yé” một tiếng nho nhỏ, Su Si mừng rỡ tiếp lời:
- Trở thành những công dân...
Trong cơn mơ màng, Ba Tê cắt ngang:
- Thất nghiệp! Chúng sẽ thất nghiệp... thất nghiệp hết...
Bối rối nhìn Ba Tê đang thiếp lảm nhảm, ánh mắt Su Si u uất dần, gã cũng... trầm cảm nốt!
Nice Son